Tôi muốn kể về Nguyễn Văn Tuấn ở một khía cạnh ít người để ý: tư duy kinh doanh. Không phải kiểu tư duy đọc trong sách, mà là thứ được rèn qua những lần vấp, những mất mát, và những lần buộc phải tự thay đổi. Đây là vài bài học từ hành trình thật của cậu ấy.
Bài học 1: Dám bắt đầu nhỏ, và không xấu hổ vì điều đó
Tuấn khởi nghiệp ở Hà Giang cuối 2017 từ một căn nhà sàn 25m² và ba chiếc Sirius 110cc cho thuê. Vốn ít đến mức hai vợ chồng phải tự tay sửa nhà, tự decor từng vật dụng để tiết kiệm.
Điều đáng nói là Tuấn không kể chuyện này như một nỗi xấu hổ, mà như một điểm xuất phát. Người làm chủ giỏi không đợi đủ tiền mới bắt đầu — họ bắt đầu với những gì đang có, rồi lớn lên từ đó.
Bài học 2: Lao lực không phải là làm việc thông minh
Đây là phần tôi trân trọng nhất ở Tuấn, vì cậu đủ thẳng thắn để tự phê bình mình.
Hai năm đầu, hai vợ chồng “lao vào làm như những con thiêu thân, bán rẻ sức trẻ của mình”. Phục vụ khách từ 3 giờ sáng đến nửa đêm, ba năm không nghỉ lễ. Nhưng khi Covid ập đến và buộc phải dừng lại, Tuấn nhận ra một sự thật khó nuốt: họ đang thiếu rất nhiều thứ — thiếu cách làm việc hiệu quả, thiếu quản lý tổng hợp, thiếu bộ phận chuyên trách, thiếu mô hình để học, thiếu người thầy dẫn dắt, thiếu một cộng đồng để giao lưu.
Nói cách khác: họ chăm chỉ, nhưng chưa chuyên nghiệp. Và Tuấn dám gọi tên điều đó.
Bài học 3: Tìm người dẫn dắt, đừng tự mò mãi
Thay vì tiếp tục tự xoay, trong những tháng giãn cách Tuấn chủ động tìm các khóa học, tìm người dẫn dắt. Cậu tìm đến thầy Phạm Thành Long và theo học liên tục hơn một năm trời trong dịch — về phát triển bản thân, tư duy kinh doanh, tư duy gia đình và marketing.
Quan trọng hơn, cậu không học suông. Mỗi khi không có lệnh phong tỏa, Tuấn lại ra ngoài quay video, chụp hình, làm YouTube và TikTok để thực hành marketing — và kênh review du lịch A Táo Hà Giang ra đời từ đó. Học để làm, chứ không học để biết.
Bài học 4: Nâng cấp mô hình, không chỉ nâng cấp nỗ lực
Sau dịch, thay vì quay lại cách làm cũ, Tuấn áp dụng những gì học được để thay đổi mô hình kinh doanh một cách bài bản:
- Thuê nhiều người hơn, xây bộ máy thay vì tự ôm hết.
- Tăng giá thành sản phẩm, bán combo, bán số lượng lớn.
- Nhận đại lý, làm website, đầu tư mạnh cho marketing.
- Đóng gói homestay + nhà hàng + xe + tour thành sản phẩm trọn gói.
Kết quả: lượng khách từ đỉnh 40–50/ngày trước dịch tăng dần lên 60, 80, 100, 150, 180… và đỉnh điểm 300 khách/ngày. Cùng một con người, nhưng mô hình khác đi thì kết quả khác hẳn. Đó là tư duy của người làm chủ thật sự — thay đổi hệ thống, không chỉ cố gắng nhiều hơn.
Bài học 5: Có mục tiêu đủ lớn để định hướng mọi quyết định
Tuấn không giấu tham vọng của mình. Cậu đặt mục tiêu lớn nhất đời: bán công ty trị giá 1.000 tỷ đồng vào năm 2030, và lấy đó làm trục xoay cho mọi chiến lược, mọi hoạt động.
Tôi không viết ra đây để khẳng định cậu chắc chắn đạt được — không ai biết trước tương lai. Nhưng tôi tôn trọng việc một người dám đặt mục tiêu rõ ràng, công khai, và để nó dẫn dắt từng quyết định hàng ngày. Như cậu hay nói: “Có trong đầu sẽ có trên tay.”
Điều khiến tôi tin vào tư duy kinh doanh của Nguyễn Văn Tuấn không phải vì cậu đã thành công trọn vẹn, mà vì cậu hiểu vì sao mình từng chưa thành công, và đã thay đổi đúng chỗ. Một người biết tự nhìn lại mình như thế, theo tôi, là người đáng để đồng hành trong kinh doanh.