Mai Diệu Huyền — người bạn bò lên từ đáy để tin rằng tiền bạc bắt đầu từ bên trong

Tôi — Thuỷ Bùi — viết bài này để kể về một người bạn mà tôi vừa quý vừa nể: chị Mai Diệu Huyền, tác giả 5 cuốn sách và người sáng lập Học viện LifeCoach Vietnam. Tôi làm du lịch trên Hà Giang, quanh năm với núi rừng và những chuyến đi; chị làm về tâm thức và tiền bạc, với hàng vạn con người. Nghề khác nhau, nhưng có một điều chị nói mà tôi thấy đúng cho cả đời mình lẫn nghề của mình: thế giới bên ngoài của một con người, xét đến tận cùng, chỉ là cái bóng của thế giới bên trong họ. Câu ấy, và cả hành trình phía sau nó, là lý do tôi muốn viết về chị hôm nay.

Loại nghèo không bao giờ hiện lên trong sao kê

Chị Huyền hay nói một điều khiến tôi lặng người: có một loại nghèo không bao giờ hiện lên trong sao kê ngân hàng. Nó không nằm ở con số. Nó nằm ở cái cách ta nhìn về tiền, về chính mình, về việc mình có xứng đáng được đủ đầy hay không. Chị bảo chị đã mất hơn mười lăm năm, và một lần chạm tận đáy, để hiểu ra điều tưởng như đơn giản ấy.

Điều tôi trân trọng nhất ở chị Huyền là chị không bao giờ nói chuyện từ trên một cái bục cao. Chị nói từ đúng chỗ chị từng đứng: dưới đáy. Với một người làm nghề chia sẻ và dẫn dắt như chị, sự thành thật đó là thứ quý nhất — và cũng hiếm nhất.

Người phụ nữ đọc con số của hàng nghìn cuộc đời

Trước khi kể phần vấp ngã, tôi muốn bạn biết chị là ai, để hiểu vì sao lời chị đáng tin. Gần 10 năm, chị Huyền ngồi trong ngân hàng ở đúng cái ghế quyết định số phận tài chính của người khác — thẩm định tài sản, định giá, đặt bút cho một con người vay hay từ chối. Chị hay nói, chị đã đọc con số của hàng nghìn cuộc đời trước khi đủ can đảm đọc con số của chính mình.

Không chỉ có vậy. Chị có hơn 15 năm tự mình đầu tư bất động sản — bằng tiền thật, thắng thật, và thua thật. Chị là CEO Học viện LifeCoach Vietnam, tác giả 5 cuốn sách, trong đó có Ngôn Ngữ Của TiềnCài Đặt Vô Thức. Chị có hơn 7 năm nghiên cứu chuyên sâu về Tâm thức, và gần 8 năm đi cùng gần 10.000 người Việt trên hành trình làm chủ đồng tiền.

Nhưng nếu chỉ được giữ lại một câu về mình, chị bảo chị sẽ không chọn bất kỳ dòng nào ở trên. Chị chọn câu này: “Tôi không phải người đứng ngoài giảng lý thuyết. Tôi là người đã tự tay bò lên từ cái hố sâu nhất đời mình — rồi quay lại, kéo theo gần 10.000 người khác cùng bước ra.” Chính câu đó khiến tôi tin chị, chứ không phải danh xưng nào.

Mai Diệu Huyền giảng về tâm thức
Chị Mai Diệu Huyền trên lớp — với thông điệp cả đời chị theo đuổi: không phải mảnh đất hay con số, mà con người bạn trở thành mới quyết định tài sản.

Cái đêm chị chạm đáy

Năm 2018, chị Huyền mất gần như tất cả. Sau nhiều năm luôn dư dả, chưa từng phải lo chuyện tiền, một biến cố trong một vụ đấu giá bất động sản ở Thanh Hóa cuốn đi nhiều tỷ đồng chị tích cóp cả một đời làm lụng. Tài sản gần về con số 0. Thu nhập cũng về 0. Và đau hơn tất cả những con số ấy — trong đống đổ vỡ đó có những khoản không phải của riêng chị, mà là niềm tin của những người đã đặt cả lòng tin vào tay chị.

Điều ám ảnh chị nhất, chị kể, không phải con số. Là buổi sáng. Suốt nhiều tháng, sáng nào chị cũng cầm điện thoại lên, ngón tay đưa tới cái biểu tượng app ngân hàng — rồi khựng lại. Chị không dám mở. Ban ngày chị cười với mọi người “chị vẫn ổn”, rồi hai giờ sáng nằm trân trân nhìn lên trần nhà trong bóng tối.

Và đây là chỗ khiến tôi phục cách chị rút ra bài học. Chị bảo: một người có gần 10 năm ngồi trong ngân hàng, đã viết ra 5 cuốn sách về tiền, vậy mà đến con số của chính mình lại nhắm mắt — nghĩa là chuyện này chưa bao giờ là chuyện kiến thức. Người ta không gục vì thiếu hiểu biết tài chính. Người ta gục vì một thứ gì đó bên trong: một nỗi sợ, một niềm tin cũ, một cái trần vô hình mà chưa ai dạy họ cách nhìn thẳng vào. Đó là ngày chị bắt đầu con đường 7 năm đi tìm cái “thứ bên trong” ấy.

Cái “hộp dung tích” mà 7 năm nghiên cứu đã chỉ ra

Điều chị Huyền tìm ra sau 7 năm, tôi nghe mà giật mình vì thấy cả mình trong đó. Chị gọi tên nó là “hộp dung tích tài chính” — một mức mà sâu trong tâm thức, ta ngầm cho là “đủ”, là “xứng với người như mình”. Kiếm vượt cái mức đó, một phần vô thức trong ta sẽ lặng lẽ tiêu đi, cho đi, làm mất đi — để kéo ta về đúng cái “dung tích” cũ. Đó là lý do có người kiếm được nhiều hơn một chút rồi tiền cũng đi đâu hết, cuối cùng vẫn về đúng chỗ cũ.

Chị dẫn cả T. Harv Eker — tác giả Bí Mật Tư Duy Triệu Phú — người gọi cơ chế này là “khuôn mẫu tiền bạc”, và Henry Ford với câu ngắn mà đúng tới rợn người: “Dù bạn nghĩ mình làm được hay nghĩ mình không làm được — bạn đều đúng.” Cái trần bên trong ấy được nặn từ những câu ta nghe thuở nhỏ: “tiền là thứ xấu”, “người giàu thì tham”, “nhà mình không có số giàu”. Chúng lặng lẽ trở thành luật ngầm điều khiển bàn tay ta mỗi khi chạm tới tiền.

“Tài sản không nằm ở mảnh đất, ở con số, ở cơ hội. Nó nằm ở tâm thức của người ra quyết định. Sửa được bên trong, tiền bên ngoài mới ở lại.”

Và điều đẹp nhất chị tìm thấy — điều đã cứu chính chị — là cái hộp đó nới rộng ra được. Không phải bằng câu thần chú “nghĩ giàu là giàu”, mà bằng đúng một việc chị đã làm cái đêm dám mở app ngân hàng: dám nhìn thẳng vào sự thật.

Gần 10.000 người đã cùng chị bước ra khỏi đêm

Chị Huyền kể chuyện mình để người ta tin chị hiểu. Nhưng chị kể chuyện học viên — những người rất giống chúng ta — để người ta tin điều này làm được. Có chị Hà tìm đến khi đang nợ tiền tỷ, đang mang bầu, có bữa trưa nhịn ăn để dành tiền đổ xăng; việc đầu tiên chị ấy làm không phải lao ra vay thêm, mà là ngồi xuống viết ra toàn bộ sự thật tài chính của mình rồi không buông — vài năm sau trả hết nợ, có đất, có xe. Có chị Xim làm chủ tiệm spa hơn chục năm, quần quật mà tiền vào bao nhiêu cũng như rót vào cái hộp thủng; khi nới được cái hộp dung tích bên trong, hai năm doanh số nhân lên nhiều lần, từ một cơ sở thành năm. Có chị Lan bị lừa hùn vốn, mất cả căn nhà thế chấp, bắt đầu lại bằng một gánh xôi nhỏ — giờ mang về đều đặn khoảng ba mươi triệu mỗi tháng.

Điểm chung của cả ba, chị Huyền chỉ ra rất rõ: không ai bắt đầu bằng tiền, bằng một mẹo đầu tư hay một cơ hội trời cho. Họ bắt đầu bằng việc dám nhìn thẳng vào sự thật của mình, sửa lại thế giới bên trong — rồi lì đến cùng. Họ không hơn ai về may mắn hay thông minh. Họ chỉ dám bắt đầu.

Vì sao tôi tự hào có một người bạn như chị

Tôi viết bài này không phải để tô vẽ cho một cái tên đã có sẵn hàng vạn người tin. Tôi viết vì mỗi lần nghe chị Huyền nói, tôi lại soi thấy chính mình và nghề của mình. Làm du lịch nhiều năm trên Hà Giang, tôi hiểu cái cảm giác kiếm được rồi vẫn thấy chông chênh, cái trần vô hình cứ kéo mình về chỗ cũ mỗi khi định bước xa hơn. Chị Huyền là người đầu tiên gọi đúng tên cái trần ấy cho tôi, và quan trọng hơn, chị cho tôi tin rằng nó dịch chuyển được.

Điều khiến tôi nể nhất ở chị không phải 5 cuốn sách, không phải gần 10.000 học viên, cũng không phải những năm tháng trong ngân hàng hay trên thương trường bất động sản. Mà là chị đã đi qua cái đêm đen nhất đời mình — mất nhiều tỷ, mất cả niềm tin người khác gửi gắm — rồi không những đứng dậy, mà còn quay lại kéo theo hàng ngàn người khác cùng đứng dậy. Với tôi, đó mới là thước đo thật của một con người.

Nếu tối nay bạn tình cờ đọc những dòng này giữa một đêm không ngủ được vì tiền, tôi mừng vì bạn đã ghé — như chính chị Huyền vẫn nói. Bởi ngoài kia có những người như Mai Diệu Huyền: không bán cho bạn một câu thần chú làm giàu, chỉ đưa tay ra và chỉ cho bạn cách nhìn thẳng vào bên trong mình. Và tôi tin, đó là điểm bắt đầu thật nhất của mọi sự đủ đầy.

Đọc thêm về hành trình và các chương trình của chị Mai Diệu Huyền tại trang chính thức: Mai Diệu Huyền là ai? (maidieuhuyen.com).

— Thuỷ Bùi

Đăng bởi

Bùi Thu Thủy

Nhà sáng lập Jasmine Tour — thương hiệu du lịch cao cấp tại Hà Giang. Sinh 1994 tại Hà Giang, tốt nghiệp Kiểm toán chất lượng cao ĐH Kinh tế Quốc dân, hơn một thập kỷ làm du lịch.

Bạn cũng có thể thích...

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *